......... HỒI ỨC CỦA TÔI

...... Năm 1997....


Tôi đang lục lọi trí nhớ của mình thử nghĩ xem là những hình ảnh mà câu chuyện lúc nhỏ nhất tôi còn nhớ được là điều gì.

Sau một hồi để cho trí nhớ sắp xếp lại thì một kỉ niệm thật khó quên đã ùa về trong tôi, nói đúng hơn là một thằng nhóc khi ấy chỉ mới 5 tuổi.

và chúng ta cùng quay ngược dòng thời gian về năm 1997 nhé !

    vào một buổi sáng , tôi còn nhớ mình đang chơi trong sân nhà , sân nhà tôi khi ấy thì có một dãy hàng rào được trồng bằng cây dâm bụt :



và  bỗng nhiên có 1 chú chó lông vàng ở đâu chạy đến sát hàng rào co 1 chân lên  và bắt đầu có hành động kì lạ, tôi ngạc nhiên không biết nó đang làm gì thì bổng nhiên tối thấy chú cho đó bắt đầu tè bậy vào hàng rào nha tôi, khi ấy không một chút sợ hãi tôi tiến đến và đá chú chó , nghĩ trong đầu ai cho mày dám tè bậy vào hàng rào nhà tao chứ. Khi tôi vừa giơ chân ra định đá đuổi nó đi thì bổng nhiên chú chó ấy trở nên hung dữ thay vì bỏ chạy thì lao vào cắn tôi 1 cái thật đau điếng, một thằng nhóc 5 tuổi như tôi khi ấy vô cùng hoảng sở chỉ biết la lên á, á, á ............




 Ba mẹ của tôi từ trong nhà chạy ra thì thấy tôi đang nằm dưới đất và kèm theo nhiều vết máu ở chân.
Tôi bỗng òa khó và nói ba ơi, mẹ ơi, chó,.... chó cắn con rồi !

Mẹ tôi ôm tôi vào lòng và nói con ráng chịu đau để mẹ bôi thuốc cho con.....

Và dĩ nhiên câu chuyện không đơn giản ở chỗ ấy, ở nhưng năm đó khi bị chó cắn thì rất dễ bị bệnh dại hay còn gọi là bệnh chó dại và để ngăn ngừa thì cần phải xác định xem chú chó cắn mình có bị bệnh hay không, và tôi thì đâu có biết được chú cho ấy ở đâu cơ chứ, chỉ biết là nó có màu vàng và ánh mắt hung dữ của nó thôi. 

Vì không xác định được chú cho cắn tôi có bệnh dại hay không nên cả nhà đành phải chọn phương án đưa tôi đi chích ngừa .
 Nhưng chỗ chích ngừa thì rất xa, rất xa nhà tôi, khi ấy là khoảng 50 cây số, mà các bạn biết rồi đấy thờ ấy thỉ chỉ có nhà nào giàu thiệt giàu thì mới có xe máy để chạy thôi.

Và rồi vì thương con nên Ba tôi nhận trách nhiệm chở tôi đi chích mỗi ngày bằng chiếc xe đạp cà tàng của mình.

Và chuyến phưu lý ký của tôi cũng bắt đầu từ đây...


Còn tiếp ........mời bạn xem ở tập tiếp theo nhé

                                                                          Tập tiếp theo.........